OUR HERITAGE: THE UNTOLD STORIES BEHIND THE LENS 

Tác giả: Josephhoa Phạm

TIẾNG BẤM MÁY ĐẦU TIÊN VÀ TRIẾT LÝ NGUYÊN BẢN 

(Thập niên 1970 – Kỷ nguyên khói lửa)

Mạch truyện cuộc đời và nghệ thuật của tôi không bắt đầu bằng những ánh đèn flash rực rỡ của các phòng triển lãm quốc tế, mà bắt đầu từ mùi thuốc tráng phim nồng hắc và tiếng màn trập cơ học của những năm 1970. Tôi chạm tay vào chiếc máy ảnh đầu tiên năm vừa tròn 14 tuổi. Đó là thời đại của phim đen trắng, nơi người nghệ sĩ phải học cách nhìn thế giới không phải bằng màu sắc lộng lẫy, mà bằng sự nhảy múa của ánh sáng và bóng tối, của mảng đậm và mảng nhạt.

Chính trong những năm tháng vỡ lòng ấy, tôi đã tự định hình cho mình một triết lý nhiếp ảnh nguyên bản: "Nhiếp ảnh là sự thật khách quan của đời sống."

Tôi luôn dạy các học trò của mình rằng, mắt người có sự chọn lọc và định kiến của cảm xúc, nhưng ống kính máy ảnh thì không dối lừa. Người nghệ sĩ nhiếp ảnh phóng sự chân chính không bao giờ được phép can thiệp, sắp đặt hay làm giả hiện thực. Bạn phải lao vào cuộc sống, "lại gần hơn nữa" với chủ đề để bắt trọn cái hồn của khoảnh khắc.

Triết lý ấy đi theo tôi suốt nửa thế kỷ, qua bao thăng trầm của thời cuộc, trở thành kim chỉ nam cho một bộ sưu tập khổng lồ gồm hơn 2,000 tác phẩm và 60TB dữ liệu được gìn giữ vẹn nguyên trên mười chiếc ổ cứng tại Springfield, Virginia. Đó cũng là lý do vì sao khi nhìn vào những bức ảnh của tôi, người ta thấy hơi thở của cuộc đời thực, tuyệt đối không có chỗ cho sự giả tạo. Chính tư duy giữ gìn sự thật ấy đã mang về cho tôi gần 200 huy chương vàng, bạc, đồng từ hai tổ chức nhiếp ảnh danh giá nhất thế giới: FIAP và PSA.

THIÊN TÀI LẦM LỖI VÀ BẾN NEO BÌNH YÊN

 (Sự cứu rỗi một linh hồn hướng nội)

Nếu nhiếp ảnh là hành trình đi tìm cái đẹp của tôi, thì cuộc đời lại giao cho tôi một sứ mệnh khác: đi tìm và giữ lại những linh hồn đi lạc. Người đầu tiên bước vào thế giới của tôi là Trần Ái Quốc.

Khi còn là một cậu học sinh High School, Quốc đã bộc lộ một tư duy thiên tài bẩm sinh về công nghệ thông tin. Nhưng cái tài năng xuất chúng ấy, khi đặt vào sự bồng bột của tuổi trẻ thiếu người định hướng, đã vô tình bước qua ranh giới của pháp luật. Quốc hack vào hệ thống của một số doanh nghiệp và nhà trường. Khi sự việc bị phát hiện, thế giới của cậu thiếu niên sụp đổ hoàn toàn. Áp lực, tội lỗi và nỗi sợ hãi đẩy Quốc vào hố sâu của căn bệnh trầm cảm nặng nề. Cậu đóng chặt cửa lòng, im lặng và khước từ thế giới.

Chính trong những năm tháng đen tối nhất ấy, tôi đã xuất hiện. Tôi không dùng những lời giáo điều của một bậc bề trên, không trách mắng, không phán xét tội lỗi. Mỗi buổi chiều đi làm về, tôi dắt Quốc đi ăn.

Hai chú cháu ngồi bên nhau trong những quán ăn bình dị, ăn những món ăn ấm áp. Tôi dùng tình thương, sự kiên nhẫn và lòng bao dung vô bờ bến của một người thầy để sưởi ấm lại một linh hồn đang nguội lạnh. Tôi khuyên bảo, định hướng Quốc quay trở lại trường học, cho em một điểm tựa để đứng lên từ vũng lầy. Sự cứu rỗi ấy không bằng những lời đao to búa lớn, mà bằng sự đồng hành chân thực mỗi buổi chiều.

Nhưng trước hết, Quốc đã cùng tôi tạo nên một di sản cho cộng đồng nhiếp ảnh. Trong suốt 2 tháng trời miệt mài, bộ óc thẩm mỹ của tôi và bộ óc thiên tài IT của Quốc đã hòa làm một để viết nên từng dòng code, dựng thành công trang web VNUSPA.ART — linh hồn số của hiệp hội. Đó không chỉ là một website nghệ thuật, đó là chứng tích của một sự tái sinh.

BỘ KHUNG NGOẠI VỤ VÀ SỰ ĐỘT PHÁ CÔNG NGHỆ 

(Mảnh ghép Võ Phú, hệ thống bảo mật thép và trận chiến ngoại giao)

Bố cục cuộc đời của tôi tiếp tục đón nhận một thiên tài khác: Võ Phú. Khi Phú còn là một cậu học sinh High School tham gia Hội Sinh viên Kết Đoàn, tôi đã nhìn thấy viên ngọc thô bên trong cậu.

Tôi dang tay bao bọc Phú, dạy Phú vẽ để định hình tư duy mỹ thuật, dạy lái xe để có kỹ năng sinh tồn trên đất Mỹ, và dạy chụp ảnh để nắm bắt cái đẹp. Tình thương của tôi dành cho Phú vượt qua giới hạn thầy trò. Khi Phú lập gia đình, chính tôi là người đứng ra lo liệu và hỗ trợ phần down-payment để hai vợ chồng mua ngôi nhà đầu tiên trong đời. Tôi lo cho Phú an cư lạc nghiệp như một người cha lo cho con ruột.

Quốc và Phú — hai người học trò xuất sắc nhất của tôi — mang hai nét tính cách đối lập nhưng lại cực kỳ thân thiết và tôn trọng nhau dưới mái nhà VNUSPA:

Vào cái thời điểm mà đa phần các hội ảnh trên thế giới vẫn còn chấm điểm thủ công, Quốc đã làm nên một cuộc cách mạng công nghệ cho VNUSPA. Em đã lầm lũi ngồi viết một phần mềm (software) chấm thi trực tuyến vô cùng mới mẻ thời bấy giờ.

Ý nghĩa cốt lõi và vĩ đại nhất của phần mềm này nằm ở tính bảo mật tuyệt đối và tinh thần trung thực tối cao mà Quốc đã cài đặt vào hệ thống. Để đảm bảo sự công bằng tuyệt đối cho một cuộc thi tầm cỡ quốc tế, Quốc lập trình sao cho mỗi một vị Giám khảo (GK) sẽ sở hữu một mã khóa khoa học (code) riêng biệt để truy cập vào hệ thống chấm điểm của mình. Trong suốt thời gian nhận ảnh dự thi, toàn bộ dữ liệu được mã hóa và niêm phong hoàn toàn. Tuyệt đối không một ai — kể cả bản thân tôi với tư cách Chủ tịch, hay chính Quốc là người nắm giữ máy chủ — có thể nhìn thấy hình ảnh hay biết trước số lượng tác phẩm trước khi cuộc chấm thi chính thức bắt đầu. Chỉ khi đồng hồ đếm ngược kết thúc, thời hạn nhận ảnh đóng lại và hệ thống mở khóa, mọi người mới cùng lúc biết được tổng số lượng ảnh của từng thí sinh. Hàng rào bảo mật thép này đã bảo vệ trọn vẹn sự trong sạch và uy tín của VNUSPA, loại bỏ hoàn toàn mọi sự can thiệp hay định kiến cá nhân.

Sự phối hợp hoàn hảo và đắt giá nhất giữa tư duy công nghệ của Quốc và bản lĩnh đối ngoại của Phú được thể hiện rõ nét nhất qua sự cố "lệ phí" từ các cường quốc nhiếp ảnh. Trong các quốc gia tham dự, các nhiếp ảnh gia từ Ấn Độ và các nước vùng Trung Đông (trong đó có cả một số nhóm từ Việt Nam) liên tục gửi yêu cầu xin được miễn tiền lệ phí dự thi với số lượng rất lớn. Đứng trước áp lực ngoại giao này, tôi đã triệu tập một cuộc họp nội bộ ban quản trị để bàn bạc xem có nên nhượng bộ miễn phí cho họ hay không.

Chính trong cuộc họp cân não đó, Quốc và Phú đã đồng thanh đưa ra ý kiến phản đối: "Không thể miễn phí được. Làm như vậy là tuyệt đối không công bằng với tất cả các thí sinh khác trên thế giới, những người đã nghiêm túc đóng phí để tham gia một sân chơi sòng phẳng."

Nhận được sự đồng thuận của tôi, hai người học trò lập tức hành động với tốc độ của một đội đặc nhiệm. Ngay tại chỗ, Quốc gõ bàn phím, viết code khóa chặt tất cả những tài khoản cố tình dây dưa xin miễn phí lại, không cho phép gửi ảnh vào hệ thống. Song song với đó, Phú lập tức soạn thảo và đưa ra một thông báo ngoại giao cấp thời bằng tiếng Anh gửi đi toàn cầu, khẳng định tính nghiêm túc và nguyên tắc bất di bất dịch của cuộc thi. Sự quyết đoán của các em đã đập tan mọi ý định làm giảm giá trị giải thưởng của hội.

Khi hệ thống bên trong đã chạy trơn tru vững chắc nhờ tính minh bạch của Quốc, Phú tiếp tục lao vào trận chiến ngoại giao đầy áp lực. Phú lo toàn bộ việc đối ngoại, giao dịch liên kết với các hội ảnh bạn trên khắp thế giới. Em là người trực tiếp soạn thảo, thông báo ngày giờ tổ chức thi, điều lệ cuộc thi bằng tiếng Anh, đồng thời túc trực trả lời hàng trăm cuộc gọi, email thắc mắc từ khắp các múi giờ toàn cầu. Hôm nay, Võ Phú đã là một Kỹ sư Hóa học, đồng thời là một Nhà văn thành danh với nhiều giải thưởng văn học danh giá tại Hoa Kỳ, hiện đang làm việc tại trường Đại học Richmond, Virginia.

BỘ MÁY VẬN HÀNH CHUYÊN NGHIỆP VÀ BÀI TOÁN KINH TẾ 

(Ban Điều Hành, Thủ quỹ Ngọc Yến và nghịch lý "Thua lỗ vì đam mê")

Để vận hành một guồng quay khổng lồ thu hút hàng ngàn nhiếp ảnh gia từ hơn 100 quốc gia trên thế giới gửi ảnh dự thi, tôi hiểu rằng nếu chỉ dựa vào vài người trong Hội đồng Quản trị (HĐQT) thì hệ thống sẽ sớm bị quá tải. Vì vậy, tôi đã thiết lập một cơ cấu quản trị hết sức khoa học, chuyên nghiệp theo đúng tiêu chuẩn tại Mỹ, tuyệt đối không để hội rơi vào cảnh bộc phát hay rườm rà.

Bên cạnh HĐQT vạch ra chiến lược, tôi tổ chức thêm Ban Điều Hành (BĐH) để phụ giúp công việc hành pháp. Ban Điều Hành được dẫn dắt bởi một Giám đốc Điều hành với nhiệm kỳ 2 năm. Việc giới hạn nhiệm kỳ này là một nước đi chiến lược, giúp VNUSPA luôn đón nhận những nguồn năng lượng mới, sự sáng tạo mới, tránh lối mòn và giảm bớt áp lực cho những người cống hiến.

Đặc biệt, xương sống và sự minh bạch pháp lý của hội được bảo vệ bởi cô thủ quỹ Nguyễn Thị Ngọc Yến — người chịu trách nhiệm đứng tên tài khoản ngân hàng của hội. Sự có mặt của cô Yến giúp mọi khoản thu chi được quản lý rõ ràng, danh chính ngôn thuận hoạt động như một tổ chức phi lợi nhuận chuyên nghiệp.

Thế nhưng, đằng sau sự vang dội khắp năm châu ấy lại là một bài toán kinh tế đầy cay đắng: Càng tổ chức lớn, VNUSPA lại càng lỗ. Dù người dự thi rất đông, nhưng tại nước Mỹ, ít có cái gì là miễn phí. Mỗi kỳ tổ chức cuộc thi quy mô quốc tế, chi phí thuê mướn nơi sang trọng của người Mỹ dành riêng cho sự kiện, chi phí hành chính và vận hành tiêu tốn từ 10,000 USD đến 20,000 USD là chuyện bình thường.

Chính vì chi phí đắt đỏ như vậy, nên hành động quyết liệt khóa tài khoản và từ chối miễn phí cho các nhóm thí sinh Ấn Độ, Trung Đông của Quốc và Phú không chỉ bảo vệ sự công bằng, mà còn là một cái phao cứu sinh kinh tế, giúp hội thu hồi đúng, thu hồi đủ nguồn lực hành chính từ những quốc gia có lượng thí sinh khổng lồ này. Lệ phí thu vào từ thí sinh dù vậy vẫn hoàn toàn không đủ bù chi.

Áp lực thực sự đổ dồn vào giai đoạn hậu kỳ sau khi kết thúc 15 ngày chấm thi căng thẳng với số lượng lớn hình ảnh. Khi các giám khảo đã hoàn thành nhiệm vụ, ban điều hành lại phải lập tức lao vào một cuộc chạy đua khốc liệt với thời gian để lo việc tải toàn bộ hình ảnh trúng giải xuống. Chúng tôi phải tiến hành in ấn hàng loạt ảnh chất lượng cao với khổ tiêu chuẩn 12in x 18in, tỉ mẩn bỏ vào từng khung kính để chuẩn bị cho lễ phát giải và triển lãm nghệ thuật. Khối lượng công việc thủ công và chi phí in ấn, khung tranh tại Mỹ là một con số khổng lồ.

Cùng lúc đó, cô thủ quỹ Ngọc Yến và các phụ tá phải gánh trên vai một công việc vô cùng tỉ mỉ và tốn sức: rà soát, chuyển toàn bộ hình file của các thí sinh đạt giải vào đĩa DVD. Từng chiếc đĩa DVD được đóng gói cẩn thận, gửi kèm theo huy chương và bằng chứng nhận chính thức, rồi phân loại để gửi qua đường bưu phẩm quốc tế đi khắp thế giới. Chi phí bưu điện cho những kiện hàng quốc tế nặng nề chứa huy chương và đĩa dữ liệu này là vô cùng lớn, chưa kể hội còn phải trả một khoản chi phí không nhỏ cho PSA và FIAP để mua số lượng huy chương bản quyền cho cả 4 thể loại thi, cùng với bằng khen khuyến khích được công nhận bởi cả 3 hội nhiếp ảnh lớn.

Chưa dừng lại ở đó, với bản tính chu đáo và tôn trọng nguyên tắc ở mức tối cao, sau mỗi mùa giải, chúng tôi còn tự tay lập một bộ báo cáo tổng kết khổng lồ bằng cả phim ảnh lẫn tài liệu cập nhật chi tiết để gửi trả về cho hai tổ chức tổng hội là PSA và FIAP. Dù rằng trên thực tế, hai tổ chức quốc tế này không hề đưa ra quy định hay đòi hỏi hội sở tại phải làm một bản báo cáo chỉn chu, chuyên nghiệp đến mức ấy, nhưng đối với tôi, uy tín của người nghệ sĩ Việt Nam trên đất Mỹ không cho phép bất kỳ một sự sơ sài nào.

Để giải quyết khối lượng in ấn thủ tục và tài liệu khổng lồ phục vụ cho việc gửi đi khắp thế giới trong thời gian ngắn nhất, tôi đã tự bỏ tiền túi mua hàng loạt máy in mới, phát tận tay cho từng thành viên trong ban điều hành để mọi người mang về nhà phụ giúp. Thế là, suốt những đêm dài hậu kỳ, những chiếc máy in trong các gia đình thành viên VNUSPA lại chạy hết công suất. Anh chị em thức thâu đêm suốt sáng, vừa canh từng trang in, vừa đóng gói tài liệu, phụ giúp nhau từng chút một. Công việc cực nhọc vô cùng và chiếm dụng rất nhiều thời gian quý báu của mỗi người sau giờ làm việc hành chính, nhưng lạ lùng thay, căn nhà nào cũng tràn ngập niềm vui và sự hào hứng. Chúng tôi mệt mỏi về thể xác nhưng kiêu hãnh về tinh thần.

VNUSPA đã tận hiến và phục vụ thí sinh một cách chu đáo, chuyên nghiệp đến như thế, nhưng trớ trêu thay, anh chị em thí sinh thường hay đòi hỏi những điều hoàn toàn nằm ngoài khả năng và nguyên tắc của chúng tôi. Có những người thậm chí còn gửi thư xin hội gửi tặng luôn cả bức ảnh đã in khổ lớn và lồng khung đem triển lãm về nhà cho họ. Đó là những đòi hỏi vô lý, vượt quá giới hạn tài chính và vận hành của một tổ chức phi lợi nhuận.

Chính vì cái sự "cực đến thấu xương" ấy, nên có một kỷ niệm vui mà tôi cứ nhớ mãi. Sau khi toàn bộ thủ tục bưu phẩm quốc tế được gửi đi, báo cáo PSA và FIAP hoàn tất, tôi tập hợp anh em lại trong một buổi họp mặt để xả hơi. Nhìn gương mặt ai nấy đều hốc hác sau những đêm trắng thức cùng máy in, tôi cười bảo: "Bây giờ lo chuẩn bị kế hoạch cho cuộc thi năm sau là vừa nhé!". Vừa nghe đến đó, cả phòng họp đang hân hoan bỗng khựng lại, ai nấy đều tái mặt lộ rõ vẻ "sợ hãi", rồi nhìn nhau một giây, tất cả lại cùng òa lên cười giòn giã. Cái sợ của sự mệt nhọc đã bị đánh bại bởi tiếng cười của tình đồng đội và niềm đam mê nghệ thuật cháy bỏng.

VNUSPA duy trì và tiếng vang được bay xa suốt những năm tháng ấy, chính là nhờ vào những đêm trắng không ngủ bên máy in của anh em, và nhờ việc tôi lặng lẽ dùng tiền túi của mình để bù lỗ cho từng cuộc chơi quốc tế. Chúng tôi gánh chịu thua lỗ về tiền bạc, chấp nhận hy sinh thời gian và sức lực, để đổi lại lòng kiêu hãnh của nhiếp ảnh người Việt trên trường quốc tế.

NHỮNG BẬC ĐẠI THỤ TRI THỨC VÀ BÀI TOÁN NHÂN SỰ TOÀN MỸ 

(Nghịch lý thiện nguyện và cái tài thu phục lòng người)

Bất cứ ai từng sống và sinh hoạt cộng đồng tại Mỹ đều hiểu một sự thật phũ phàng: Muốn tập hợp và giữ chân ngần ấy nhân lực chất lượng cao làm việc hoàn toàn miễn phí cho một tổ chức dài hạn là chuyện gần như không tưởng. Ở một xã hội mà thời gian được tính bằng tiền bạc, và mỗi cá nhân đều có những hoài bão, cái tôi rất lớn, thì các hội đoàn hải ngoại thường rất dễ rơi vào cảnh "vỡ trận" do sự tranh giành, đố kị hoặc rạn nứt nội bộ. Đó là một bài toán nhân sự vô cùng nan giải mà không phải người đứng đầu nào cũng giải được.

Nhưng VNUSPA đã làm được điều kỳ diệu đó. Bằng uy tín, cái tâm trong sáng và tình thương đại đồng, tôi đã may mắn quy tụ và giữ chân được một thế hệ trí thức tinh hoa — những con người có địa vị cao trong xã hội Mỹ nhưng luôn sẵn sàng gạt bỏ cái tôi cá nhân để đồng lòng phụng sự nghệ thuật.

Hội đồng nhân sự tinh hoa của hội gồm những tên tuổi lớn:

PHÓ GIÁM ĐỐC ĐIỀU HÀNH CÔNG NGUYỄN

Kỹ sư Công nghệ Thông tin – Võ sư Quốc tế – Giám đốc Văn phòng Thanh tra Tư pháp thuộc Bộ Nội an Hoa Kỳ tại thủ đô Washington DC

Trong chặng đường phát triển và khẳng định vị thế của Hội Nhiếp ảnh Việt - Mỹ (VNUSPA), bên cạnh những tác phẩm nghệ thuật rực rỡ là sự cống hiến thầm lặng nhưng cực kỳ quan trọng của những bộ óc kỹ thuật tài ba. VNUSPA trân trọng giới thiệu Kỹ sư Công Nguyễn – Phó Giám đốc Điều hành Hội VNUSPA, người giữ vai trò "tổng kiến trúc sư" cho toàn bộ hệ thống phần mềm điều hành các cuộc thi nhiếp ảnh quốc tế của chúng tôi.

Người Cận Vệ Bản Lĩnh: Từ Võ Sư Quốc Tế Đến Kỹ Sư Công Nghệ Xuất Sắc

Trước khi sang định cư tại nước Mỹ theo diện bảo lãnh vợ chồng, em Công Nguyễn đã là một nhân vật có tiếng vang tại Thành phố Hồ Chí Minh trong cả hai lĩnh vực: Công nghệ và Võ thuật.

Về Công nghệ: Là một Kỹ sư Công nghệ Thông tin dày dặn kinh nghiệm, từng đảm nhiệm các vị trí kỹ thuật cốt lõi cho các tập đoàn và công ty lớn của nước ngoài tại Việt Nam.

Về Võ thuật: Anh đồng thời là một Võ sư Taekwondo, vừa là huấn luyện viên đào tạo thế hệ trẻ, vừa trực tiếp tham gia thi đấu tại các giải đấu quốc tế lớn tại Thành phố Hồ Chí Minh.

Bén Duyên Với Nghệ Thuật Và Trở Thành Trụ Cột Của VNUSPA

Năm 2012: Cơ duyên đưa anh Công Nguyễn đến với mái nhà VNUSPA khi chính thức theo học lớp nhiếp ảnh nghệ thuật do thầy Josephhoa giảng dạy. Với tư duy nhạy bén của một kỹ sư, anh nhanh chóng làm chủ ống kính và thấu hiểu sâu sắc quy trình vận hành của một sân chơi ảnh nghệ thuật.

Lãnh đạo Công nghệ: Nhận thấy tài năng và sự tận tụy của học trò, Chủ tịch Josephhoa đã tin tưởng giao cho em Công Nguyễn trọng trách Phó Giám đốc Điều hành, sát cánh để phụ tá cùng Giám đốc Điều hành anh Thông và anh Thắng.

Trong giai đoạn này, Công Nguyễn chính là người thay thế vị trí của anh Quốc, chịu trách nhiệm tối cao về mảng phần mềm (software) – bộ não điều khiển và vận hành cho toàn bộ các cuộc thi Triển lãm Nhiếp ảnh Quốc tế của hội. Chính sự chính xác của hệ thống phần mềm do Công quản lý đã bảo chứng cho sự minh bạch, uy tín tuyệt đối của VNUSPA.

 Sự Nghiệp Đỉnh Cao Tại Bộ Nội An Hoa Kỳ (Thủ đô Washington DC)

Không chỉ thành công trong nghệ thuật và công nghệ dân sự, em Công Nguyễn đã khẳng định tài năng xuất chúng của người Việt trên đất Mỹ. Hiện nay, anh đang đảm nhiệm chức vụ vô cùng danh giá: Giám đốc Văn phòng Thanh tra Tư pháp thuộc Bộ Nội an Hoa Kỳ tại thủ đô Washington DC. Đây là vị trí đặc biệt quan trọng, đòi hỏi năng lực quản lý cấp cao, sự liêm chính và tinh thần thượng tôn pháp luật trong hệ thống liên bang liên quan đến tư pháp của nước Mỹ.

"VNUSPA vô cùng tự hào khi có một người Phó Giám đốc Điều hành vẹn toàn văn võ, vừa mang tư duy kỹ thuật đỉnh cao, vừa giữ trọng trách Giám đốc Văn phòng Thanh tra Tư pháp tại thủ đô Washington DC, nhưng vẫn luôn dành trọn tâm huyết để gìn giữ và phát triển di sản nhiếp ảnh nghệ thuật của Hội VNUSPA."

Sự hiện diện của các vị Giáo sư trong Hội đồng Cố vấn chính là bảo chứng cho chiều sâu tri thức, tư duy tầm vóc và tính chuẩn mực của hiệp hội.

Giữa cái môi trường hội đoàn vốn lắm thị phi và dễ rạn nứt, anh Thắng và anh Thông chính là những "ngọn lửa" giữ ấm, giữ vững sự an bình cho mái nhà chung VNUSPA. Sự nhiệt tình, năng nổ và tận tụy trong nhiệm vụ của hai anh không chỉ giúp giải quyết các công việc hành chính phức tạp, mà quan trọng hơn hết, họ chính là chất keo kết dính tuyệt vời. Bằng sự bao dung và lòng nhiệt thành, hai anh đã kết nối mọi sinh hoạt, xóa nhòa mọi khoảng cách và dập tắt những đố kị, giữ cho các hội viên trên toàn thế giới luôn gắn kết thành một khối vững chắc. Họ, cùng với các học trò của tôi, chính là những thành viên đích thực, những viên gạch móng vững chắc nhất tạo nên một thương hiệu VNUSPA lẫy lừng và trường tồn qua giông bão nhân sự.

HOÀNG HIỆP – KHẢO KHÚC CỦA TÌNH NGHĨA SON SẤT 

(Mảnh ghép Nội vụ và chuyến đi dài)

KỶ NIỆM VNUSPA: TÌNH THẦY TRÒ VÀ NGHĨA BẰNG HỮU GẮN BÓ

Bức ảnh: Đại gia đình Ban Điều hành VNUSPA quây quần chuẩn bị sự kiện nhiếp ảnh

Trong suốt chặng đường dài sáng tạo nghệ thuật và tổ chức các sân chơi nhiếp ảnh tầm cỡ quốc tế, sức mạnh lớn nhất của Hiệp hội Nhiếp ảnh Việt - Mỹ (VNUSPA) không chỉ nằm ở những giải thưởng danh giá, mà chính là tình thầy trò, nghĩa bằng hữu thủy chung, luôn kề vai sát cánh bên nhau qua mọi thăng trầm.

Bức ảnh kỷ niệm ghi lại một khoảnh khắc vô cùng ấm áp và sống động của các thành viên cốt lõi trong Ban Điều hành VNUSPA, những người đã thầm lặng cống hiến hết mình để tạo nên những trang sử vàng cho Hiệp hội:

Chủ tịch Josephhoa: Người sáng lập và là vị thuyền trưởng đại thụ của VNUSPA. Với thần thái quắc thước, đôi mắt tinh anh đầy bản lĩnh cùng chiếc máy ảnh chuyên nghiệp luôn kề cận, chú chính là người thầy, người thắp lửa đam mê và dẫn dắt các thế hệ học trò bước ra sân chơi nghệ thuật thế giới.

Thầy Hoàng Hiệp: Người thầy kính mến với nụ cười rạng rỡ và phong thái lịch lãm trong chiếc áo vest xám ở vị trí trung tâm, luôn mang đến nguồn năng lượng ấm áp, gắn kết tình đoàn kết giữa các thành viên trong hội.

Giám đốc Điều hành Vũ Quốc Thông: Mặc chiếc áo vest sọc đen đầy lịch duyệt bên cạnh thầy Hoàng Hiệp. Anh là người học trò, người cộng sự nhiệt huyết, chịu trách nhiệm quản lý, điều hành và luôn có mặt ở tuyến đầu trong mọi công tác tổ chức thi đấu và triển lãm.

Anh An Phan: Ngồi thầm lặng phía sau Chủ tịch Joseph Hoa. Anh chính là phu quân của cô Yến (Thủ quỹ của hội) – người đồng hành mẫu mực, luôn hỗ trợ hết mình và là chỗ dựa hậu phương vững chắc cho các hoạt động tài chính, hậu cần của VNUSPA.

Xung quanh các hàng ghế là không gian làm việc chuyên nghiệp, ngập tràn các thiết bị công nghệ đỉnh cao từ laptop dữ liệu, máy in chuyên dụng cho đến hệ thống chân đèn Flash studio. Giữa những giờ phút tập trung chấm giải căng thẳng, cái ôm tay, nụ cười hiền hậu và bữa ăn gia đình giản dị, thân tình của những người con có cùng chung lý tưởng nghệ thuật đã làm nhòa đi mọi khoảng cách.

"Người đời có thể thay đổi, nhưng tình nghĩa thầy trò và sự gắn kết của ban điều hành VNUSPA thì luôn là bức tường thành vững chắc nhất. Đây là những con người bằng xương bằng thịt, vẹn toàn tài năng và lòng thủy chung, đã và đang cùng Chủ tịch Josephhoa gìn giữ vẹn nguyên di sản nhiếp ảnh cho thế hệ mai sau."