VIỄN DU (2005) – Dấu ấn Nghệ thuật và Tư cách Nghệ sĩ
"Viễn Du" (2005) là một dự án nhiếp ảnh độc lập, được tổ chức tại trụ sở báo Người Việt trong suốt 30 ngày. Đây không chỉ là một triển lãm, mà là cột mốc khẳng định tinh thần "Tàn không phế" của tôi và các học viên trong một giai đoạn đầy biến động của đời sống hội đoàn tại hải ngoại.
Về tầm vóc và giá trị nhân văn Sự thành công của "Viễn Du" không nằm ở những hào quang bên ngoài, mà nằm ở sự kết nối của những con người đáng kính. Sự hiện diện của những bậc trí thức tiền bối như GS Lê Văn Khoa, GS Nguyễn Ngọc Bích, nhà báo Uyên Thao, anh Nam Lộc… là minh chứng cho tình nghĩa huynh đệ thuần túy. Họ đến với tôi không phải vì danh lợi hay chính trị, mà vì sự trân trọng dành cho một người nghệ sĩ dám dấn thân và giữ mình tử tế. Việc những nhân vật có quan điểm khác biệt vẫn sẵn sàng ngồi lại cùng tôi là bằng chứng cho thấy nghệ thuật chân chính có sức mạnh hàn gắn vượt lên trên mọi định kiến xã hội.
Về tính khách quan và sự minh bạch Tôi là một nghệ sĩ nhiếp ảnh, cuộc đời tôi dành trọn cho việc ghi lại hơi thở của văn hóa và nhân sinh. Mọi hình ảnh xuất hiện trong "Viễn Du" – bao gồm cả những tư liệu về sự kiện, cờ hiệu hay nghi thức – đều là sự ghi chép trung thực lại một bối cảnh lịch sử tại nơi diễn ra sự kiện (trụ sở cơ quan truyền thông). Tôi không làm nghệ thuật để tuyên truyền cho bất kỳ lực lượng hay chính quyền nào, cũng không để nghệ thuật bị vấy bẩn bởi những toan tính chính trị tầm thường.
Việc tôi từ chối nhiều lời đề nghị tổ chức triển lãm hay viết thư mời cho các đoàn từ trong nước sang chính là để bảo vệ sự thuần khiết cho di sản nghệ thuật của mình. Tôi không muốn sự nghiệp nhiếp ảnh của mình bị hiểu sai hay trở thành công cụ cho bất kỳ mục đích nào khác ngoài nghệ thuật.
Lời kết "Viễn Du" đã khép lại một chương trọn vẹn trong sự nghiệp của tôi. Đó là nơi tôi đã sống với lòng tự trọng, không khuất phục trước những âm mưu phá hoại nhỏ nhen, và luôn giữ vững vị thế của một nghệ sĩ độc lập. Tôi lưu giữ "Viễn Du" trong 'Ngôi Nhà Nghệ Thuật' như một lời khẳng định: Nghệ thuật đích thực là con đường dành cho những người tử tế, những người hiểu rằng giá trị lớn nhất của đời người là sự trung thực và đạo nghĩa tình thân."