TA NHÌN THẤY TA...

Đến một độ tuổi nào đó, khi đi qua đủ những gập ghềnh của cuộc đời, ta mới nhận ra: Điều bình yên nhất không phải là chinh phục thêm những đỉnh cao mới, mà là nhìn lại chính mình và mỉm cười bao dung với tất cả.

Đàn con rồi cũng bận rộn phương trời xa, cuốn theo gánh nặng cơm áo gạo tiền. Lòng làm cha làm mẹ sao trách được? Bởi nhìn thấy các con hôm nay, ta lại thấy chính mình của ngày xưa – cũng từng bồng bột, từng bôn ba, từng mải miết đuổi theo tuổi trẻ.

Bao năm tháng dầm mưa dãi nắng, gánh vác gian lao để dựng xây mái nhà, dẫu thân xác này có hằn sâu vết thời gian, dẫu mái tóc có phai màu sương tuyết... thì huyết quản bên trong vẫn chảy bùng ngọn lửa yêu thương.

Gặp lại chính mình thời tuổi trẻ, thấy mắt mình vẫn sáng, lòng mình vẫn ấm, và nụ cười vẫn nhẹ nhõm như không. Khép mắt lại, bao dung cho tất cả. Chẳng còn lão già nào ở đây nữa, chỉ còn một tâm hồn mãi mãi vẹn nguyên...