HỒI KÝ & DI SẢN VĂN HÓA

Trong thế giới của những người lành lặn, từ "què" thường mang theo sức nặng của sự miệt thị hoặc cái thở dài của sự thương hại. Nhưng với tôi Josephhoa Phạm đó là một huy hiệu danh dự.

Cuộc đời tôi bắt đầu bằng một tiếng gọi từ biến cố. Cơn sốt bại liệt thuở nhỏ không chỉ lấy đi đôi chân trần để chạy nhảy trên những con đường làng Dầu Tiếng, mà còn ném tôi vào một "ma trận" của sự mặc cảm. Một đứa trẻ què trong một gia đình nghèo, đó là một định mệnh dường như đã bị đóng đinh vào sự yếu thế. Nhưng chính từ bóng tối của sự ức chế ấy, một nguồn năng lượng dữ dội đã trỗi dậy: Tôi không chấp nhận bị bỏ lại phía sau.

Đôi chân yếu và những hành trình "thép"

Suốt nửa đời người, tôi đã dùng cái đầu và ý chí để bù đắp cho đôi chân khuyết tật. Tôi đã băng rừng lội suối, đối mặt với "luật rừng" khốc liệt, áp tải những chuyến gỗ quý giữa lằn ranh sinh tử. Tôi đã từng ngã vật vã trên phi đạo Tân Sơn Nhất trước những tiếng cười khẩy, nhưng cũng chính đôi chân ấy đã tự lái xe lăn trên tuyết lạnh xứ người để dựng xây một mái ấm từ hai bàn tay trắng.

Tôi nhận ra rằng: Thân thể có thể cong, nhưng phẩm giá phải thẳng.

Nhiếp ảnh – Đôi mắt nhân hậu nhìn đời

Khi đời sống cơm áo dần ổn định, tôi tìm thấy "ánh sáng" qua ống kính máy ảnh. Nhiếp ảnh với tôi không phải là việc bấm máy, mà là việc đi tìm chứng tích của sự sống.

Qua ống kính, tôi không còn là "thằng què". Tôi là một nghệ sĩ. Tôi nhìn thấy vẻ đẹp trong những điều không hoàn hảo, thấy sự bền bỉ trong một chiếc lá mục, và thấy hy vọng trong những góc khuất bị lãng quên. Nhiếp ảnh đã chữa lành cho tôi, giúp tôi bao dung hơn với quá khứ đa đoan và những sai lầm tuổi trẻ.

Từ đó, VNUSPA ra đời. Không chỉ là một hội nhiếp ảnh, mà là một "Nhà thờ" tâm hồn, nơi những người từng "gãy" như tôi tìm thấy ngọn lửa để sưởi ấm cho nhau.

Nhà thờ của riêng mình

Biệt danh "Thằng Què của Nhà thờ Đức Bà" mà bạn bè trao tặng, tôi nhận nó với tất cả sự trân trọng. Tôi không phải là Quasimodo ẩn mình trong tháp chuông để trốn chạy thế gian. Nhà thờ của tôi được xây bằng lòng trắc ẩn của người vợ tri kỷ Khaly, bằng sự tiếp nối niềm đam mê cho thế hệ trẻ, và bằng khát khao chứng minh một chân lý đơn giản:

"Hết chân không đáng sợ bằng hết ý chí."

Đời sống vốn dĩ là một dòng chảy không bến đậu, giống như những chiếc thuyền RC tôi lái giữa hồ. Quan trọng không phải là bến đỗ ở đâu, mà là ta có đủ năng lượng và ý chí để lướt đi hay không.

Tôi viết những dòng này, không phải để kể khổ, mà để nhắn nhủ đến những ai đang mang trên mình khiếm khuyết: Đừng bao giờ hổ thẹn. Hãy cứ ngẩng đầu nhìn trời cao rộng, bởi giá trị của bạn không nằm ở đôi chân, mà nằm ở sức nặng của những gì bạn đóng góp cho đời.

Tôi là Joseph! Một "thằng què" đã sống một cuộc đời trọn vẹn, và vẫn đang tiếp tục ngẩng cao đầu bước đi trên con đường định mệnh của mình.